Mãi mãi tuổi 24

Thời gian đi hết một đời người. Chiến tranh chỉ còn trong ký ức. Mùa xuân đến rồi đi không đếm nổi bao lần. Chỉ có em – vẫn là cô gái mãi mãi tuổi hai mươi bốn!

Nhà thơ Trần Thế Tuyển

Ngày này, cách đây đúng bốn mươi bảy năm – mùng Ba Tết Kỷ Mùi 1979, tôi đang ở mặt trận phía Tây Campuchia thì nhận tin em trút hơi thở cuối cùng.

Giữa chiến trường, cái tin ấy rơi xuống lòng tôi như một khoảng trống không tiếng động. Tôi báo cáo đơn vị, rồi leo lên chuyến máy bay vận tải quân sự chở thương binh từ thị xã không người Siêm Riệp về Sài Gòn. Chuyến bay đầy tiếng rên, mùi thuốc sát trùng, và một nỗi đau không ai nhìn thấy.

Về tới thành phố, mùa xuân vẫn ngập tràn. Phố xá rực rỡ, người người du xuân. Chỉ có lòng tôi và nhóm bạn thân thì héo hắt. Các anh MBT, VX, XH… lặng lẽ lo cho tôi từ việc nhỏ đến việc lớn. Họ hiểu, lúc ấy lòng tôi rối bời, trống rỗng, như vừa đánh mất một phần sinh khí của chính mình.

Chuyến xe bão táp đưa tôi về quê. Năm ấy, cái lạnh thấu xương. Tôi buông ba lô, chạy thẳng ra cánh đồng – nơi em nằm lại.

Đất còn tươi nguyên.

Hoa còn tươi nguyên.

Cánh đồng trắng nước.

Chỉ có hàng phi lao gào thét trong gió, như không chịu nổi nỗi im lặng của người nằm xuống.

Vậy mà đã gần nửa thế kỷ trôi qua.

Thời gian đi hết một đời người.

Chiến tranh chỉ còn trong ký ức.

Mùa xuân đến rồi đi không đếm nổi bao lần.

Chỉ có em – vẫn là cô gái mãi mãi tuổi hai mươi bốn!

TRẦN THẾ TUYỂN

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments